Blog Cuộc Sống

LUÔN LUÔN KIÊN TRÌ, LUÔN LUÔN KHAO KHÁT

hoàng hà

Mất lòng dân là mất thiên hạ

Thương Trụ Vương, tên thật là Tử Thụ, còn được gọi là Tử Tân, là vị Vua cuối cùng đời nhà Thương – triều đại thứ hai trong lịch sử Trung Hoa. Ông tại vị từ năm 1154 TCN đến 1122 TCN và là vị Vua khiến triều đại nhà Thương diệt vong.

Lời răn của người xưa: "Người sợ nổi danh, heo sợ béo"

Ngày nay, người ta theo đuổi danh vọng địa vị, cho rằng đó mới là mục đích số một của đời người. Nhưng các bậc hiền tài xưa lại không cho là như vậy, họ nếu không vì việc đại nghĩa thì sẽ hiếm khi “xuất đầu lộ diện” thể hiện mình. Hơn nữa, họ có lộ diện thì phần lớn cũng không phải vì để theo đuổi danh vọng. Đó là bởi vì sao?

Vị hiền nhân người Việt góp phần xây dựng nên Tử Cấm Thành

Người Trung Quốc vốn tự hào về tòa Tử Cấm Thành nguy nga đồ sộ, tọa lạc ở trung tâm thành phố Bắc Kinh. Quần thể kiến trúc có diện tích lớn hơn cả Vatican này đã thu hút hàng triệu lượt du khách đến tham quan mỗi năm, và được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Tuy nhiên niềm tự hào Trung Hoa đó lại được góp phần xây dựng bởi một kiến trúc sư người Việt.

Thế nào là thực sự "lấy dân làm gốc"?

“Lấy dân làm gốc” là chính sách cai trị đất nước mà rất nhiều vị Vua thời cổ đại áp dụng. Cách cai trị này thực sự không chỉ đem lại cuộc sống an bình, phồn vinh cho dân chúng mà còn thể hiện ra sự minh trí và đạo đức cao thượng của người cai trị.

Người kiên nhẫn đến cùng là người chiến thắng

Trong cuộc sống, có không ít người bởi vì không kiên nhẫn được đến cùng mà gặp phải thất bại đáng tiếc. Ngược lại, có nhiều người tin tưởng vào bản thân, quyết tâm kiên nhẫn mà đạt được những thành tựu to lớn.

Tâm khí kiêu ngạo thì đại sự khó thành

Lão Tử nói: “Người không tự cho mình là đúng thì trí óc mới có thể sáng suốt, người không khoe khoang thì công trạng của họ mới có thể được khẳng định, người không kiêu ngạo thì sự nghiệp mới có thể phát triển.” Từ xưa đến nay, phàm là người thành tựu được việc lớn và lâu dài đều có đức tính khiêm tốn.

"Coi nhẹ danh lợi" là cảnh giới cao của người trí huệ

Mặc dù con người thế gian đều biết rõ rằng, “danh” và “lợi” là vật ngoại thân, khi sinh không mang theo đến khi tử không mang theo đi. Nhưng rất ít người có thể tránh khỏi được cạm bẫy của “danh” và “lợi”. Họ một đời vì “danh” vì “lợi” mà “lao tâm khổ tứ”. Thậm chí có người còn coi “danh lợi” là mục đích để sinh tồn.

Không quên tiểu tiết mới có thể thành tựu đại sự

Trong cuộc sống hàng ngày, điều mà người ta rất dễ dàng xem nhẹ chính là những việc nhỏ như lau bàn làm việc, rửa kẽ tay, hay quét những “góc chết” trong nhà… Nhưng chính những điều mà người ta cho là nhỏ nhặt ấy lại có thể thành tựu hoặc phá hỏng việc lớn của đời người.

"Khiêm tốn" được phúc báo, "tự mãn" chiêu mời họa

Lão Tử nói: “Người thuận theo Đất, Đất thuận theo Trời, Trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên”. Câu nói tuy ngắn gọn nhưng hàm chứa triết lý sâu sắc. Con người chúng ta hẳn là nên học theo đại địa. Bởi vì, đại địa có thể khiêm tốn và vô tư không màng lợi nên có thể nâng đỡ được vạn vật.

Cuộc sinh tồn và sự thất truyền của văn minh Việt cổ

Theo các sử gia lớn trên thì dân Bách Việt đã cư trú trước khắp miền Nam Trung Hoa hiện nay. Trải qua hàng ngàn năm bị dân tộc Hoa - một dân tộc du mục thiện chiến phương Bắc - tràn xuống xâm chiếm lãnh thổ, tiếp theo là hàng ngàn năm bị đô hộ và "đồng hóa" nền văn hóa cổ của cả một dân tộc bị ra sức xóa bỏ cùng với chữ viết "Khoa Đẩu".

Hóa giải 4 nỗi oan của nhân vật lịch sử Triệu Đà

Nỗi oan thứ nhất: Triệu Đà là người phương Bắc. Nỗi oan thứ hai: Triệu Đà dẫn quân Tần xâm lược nước Việt. Nỗi oan thứ ba: Triệu Đà lừa lấy nỏ thần và diệt An Dương Vương. Nỗi oan thứ tư: Triệu Đà trị vì 70 năm, thọ 121 tuổi.

Văn minh Việt cổ bị phương Bắc đánh cắp như thế nào?

Có những chứng cứ chứng minh về những phát minh lý thú của người Việt trong thời kỳ dựng nước bị kẻ xâm lược cố tình xóa bỏ và đánh tráo. Đó là nền văn hóa nhân bản - là nền văn minh "Lịch toán - Nông nghiệp"...

Top