Lời kể của cao nhân tướng số nổi tiếng: Phạm tội tà dâm, huỷ hoại vận mệnh cả đời - Phần 3

Liên Sanh tiên sinh là một vị cao nhân trong giới tâm linh, là bậc thầy tướng số nổi tiếng của Đài Loan. Ông đã quy y Phật gia, đã trải qua những năm tháng tu hành và có một số khả năng kỳ lạ. Dưới đây một vài câu chuyện tâm linh qua lời kể của ông.


Bài trước Lời kể của cao nhân tướng số nổi tiếng: Phạm tội tà dâm, huỷ hoại vận mệnh cả đời - Phần 2

Làm bại hoại người tu, long đong lận đận cả một đời

Có một người tên là Viên Mậu, là giám đốc của một công xưởng sản xuất kim loại. Thời trẻ Viên Mâu từng đến hỏi chuyện, tôi đáp: “15 năm sau, trở thành đại phú thương”.

Thế nhưng, hơn 10 năm sau đó công xưởng của Viên Mậu phải đóng cửa. Bởi ông ta vay mượn quá nhiều, nợ nần chồng chất, đã phải trốn sang nước ngoài, từ đó sống lưu vong nơi đất khách quê người, không thể trở về quê nhà được nữa.

Cuộc sống của Viên Mậu ở nước ngoài rất vất vả, ông bày bán hàng rong ở chợ đồ cũ, thu nhập rất ít ỏi, cũng có lúc phải làm qua thợ xây. Từng là giám đốc công xưởng oai phong bệ vệ, ngày nay lại bò lên bò xuống, dầm mưa dãi nắng trên nóc nhà người ta, kết quả ông không chịu được khổ nên cũng xin thôi việc.

Sau đó Viên Mậu chuyển sang làm công ở một nhà hàng, gắng gượng sống tạm qua ngày.

Về sau, Viên Mậu biết tôi cũng đang ở nước ngoài, ông đã đi xe khách suốt 3 ngày 2 đêm đến tìm tôi.

Sáng sớm hôm ấy, khi tôi vừa thấy ông ta thì giật cả mình. Viên Mậu ngày trước áo quần sang trọng, đầu tóc óng mượt, mỗi lần ra ngoài đều có xe hơi đưa đón, tài xếthư ký hộ tống. Còn Viên Mậu giờ đây, một đầu hai thứ tóc, lôi thôi lếch thếch, trên mình mặc chiếc áo khoác đã cũ rách, mặt đầy nếp nhăn, hình dung tiều tụy, khổ sở vô cùng, trông thật sự tội nghiệp.

Tôi mời ông ấy vào nhà rồi rót một ly sữa nóng cho ông ấy, lại mời ông ấy ăn bánh mỳ, ngay cả bữa sáng ông ấy vẫn chưa ăn.

Viên Mậu nói: “Thần Phúc Lộc nói sau 15 năm tôi sẽ trở thành đại phú thương, nhưng hôm nay thì sao nào!?”

“Tính đến nay đã mấy năm rồi?”, tôi hỏi lại.

Viên Mậu bấm tay đếm thử: “Vừa khéo 15 năm, Thần Phúc Lộc không chuẩn chút nào, thần toán của ông cũng không linh nghiệm!”.

Tôi không nói được lời nào.

Viên Mậu mặt đầy uất hận và tủi thân, hỏi: “Sao lại không linh nghiệm vậy?”

“Cái này…”

Viên Mậu nói: “Năm đó, khi công xưởng làm ăn rất phát đạt, tôi cũng đã mời ông đến xem phong thủy địa lý. Tôi nghe theo ý kiến của ông, đã chỉnh sửa lại những chỗ thiếu sót, cũng đã mời ông dự đoán, ông nói 15 năm sau nhất định đại phát, 15 năm sau là thời điểm đỉnh cao nhất của đời người. Thế mà hôm nay, đúng kỳ hạn 15 năm, tôi lại sa sút đến mức này, ông nói thế nào đây?”.

“Tôi, tôi cũng không biết ….”. Tôi mồ hôi ra ướt cả trán.

Viên Mậu nói: “Bây giờ, tôi đã đến bước đường cùng, ông nói tôi phải làm sao đây?”.

“Để tôi xem lại giúp ông xem thế nào?”.

“Xem? Còn xem cái gì nữa?”. Ông ấy dường như có chút nổi nóng.

Tôi nhắm nghiền hai mắt, bỗng nhìn thấy Thần Phúc Lộc, hai tay mỗi tay dắt theo một đứa trẻ.

“Là con của ai đây?”, tôi hỏi.

Thần Phúc Lộc đáp: “Là hai đứa con còn trong trứng nước của Viên Mậu”.

À! Tôi biết rồi, Viên Mậu trong khoảng thời gian hơn 10 năm này đã sát sinh, vậy nên mới có hai tiểu vong linh này.

Tôi nói: “Viên Mậu, ông đã sát sinh, người đàn bà của ông đã phá thai, giết chết hai sinh mệnh”.

Viên Mậu nói: “Tội phá thai có nghiêm trọng đến mức như vậy không?”.

Thần Phúc Lộc lại hiện ra, lắc đầu chỉ ra cho tôi thấy. Ngài chỉ tay ra, trong khoảng không bất chợt xuất hiện một am ni cô, một ni cô trẻ trung xinh đẹp bước ra, hai tay dắt hai đứa trẻ ban nãy.

Lần này tôi mới hoảng hồn, ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Tôi nói: “Viên Mậu, ông đã làm ô uế tăng ni! Hai vong linh lúc nãy là của vị ni cô đó với ông, đúng không?”.

Lần này, đến lượt Viên Mậu trán đổ hồ hôi.

“Cái này… cái này… vị ni cô đó cũng thích tôi mà!”.

“Ài!”. Tôi thở dài: “Hòa thượng và ni cô đều là những người tu hành thanh tịnh, nếu như dẫn dụ họ thì tội lỗi này nặng gấp vạn lần. Ông không ước thúc hành vi, đi làm ô uế tăng ni, có hai đứa con, rồi lại phá bỏ, đây là tội nghiệp lớn biết chừng nào. Thảm cảnh ngày hôm nay đều là ông tự mình chuốc lấy cả”.

“Là như vậy ư?”.

Đương nhiên rồi”, tôi trả lời.

Sau này tôi phải làm sao đây?”.

“Phát thệ trì giới, tôi cho rằng ông cần phải viết sớ văn, liệt ra tên họ và bát tự của ông, ký tên, lập lời thề với trời đất, đốt văn thư, tỏ rõ với trời rằng từ nay thành tâm sám hối sửa sai. Từ giờ trở đi, ý niệm hành vi cần phải thận trọng dè dặt, hoàn toàn dứt tuyệt tà dâm, mãi mãi cắt đứt gốc rễ tội lỗi, quay lại con đường ngay chính. Không chỉ như vậy, về sau lòng ôm giữ thiện niệm, lúc nào cũng khuyên người hoặc ấn tống kinh thư, khuyên người khác đừng phạm giới dâm. Người ta thường nói, dứt bỏ dâm tà, được thêm phúc báo, cũng có thể tránh bị đọa lạc vào ba nẻo ác. Ông hãy dốc lòng thực hiện đi vậy”.

Viên Mậu nghe xong, luôn miệng khen chí lý.

Có một bài thơ từ về giới dâm trong giới tu hành rằng:

“Người ta đã tu hành xuất thế,
Há được phép tán tỉnh tìm vui,
Bại hoại giới hạnh danh dự người,
Làm ô uế đất Phật thanh tịnh.
Mắt Thần soi sáng như ánh điện,
Nam nữ tư tình thấy rõ ràng,
Hình phạt địa ngục họa không nhẹ,
Chớ để thân mình chịu đọa đày”.

Tiễn Viên Mậu về, tôi biếu ông ấy hai nghìn Mỹ kim, mong rằng ông ta có thể làm lại từ đầu.

Về chuyện của Viên Mậu, tôi có đôi chút cảm nghĩ…

Có thể quý vị đã từng xem qua bộ phim có tên là “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”. Nội dung phim kể về tình cảm vương vấn của một cha xứ Thiên Chúa giáo và một cô gái. Đối với cha xứ, cô gái luôn khởi dục niệm và mong muốn chinh phục.

Với bộ phim này, tôi liên tưởng rằng…

Tín nữ dẫn dụ tỳ kheo, tín nam dẫn dụ ni cô, hòa thượng và ni cô — những chuyện như vậy, không phải không có. Nhưng khi gặp phải những chuyện này, giới truyền thông đều rất hứng thú, lập tức đưa tin ồ ạt. Không kể có thật hay không, chỉ cần là chuyện xấu của người tu hành, chỉ cần thu hút nhiều người vào xem, thì người ta bất chấp lương tâmtuyên truyền rầm rộ. Trào lưu thời nay đã biến đổi, giới truyền thông có bản lĩnh làm điên đảo thị phi, còn sự thật thì có mấy ai hiểu được?

Người tu hành nếu phạm tội tà dâm, thì xét theo nhân quả lại càng đáng sợ hơn. Đây chính là đã biết đến Pháp mà lại phạm pháp. Trong kinh điển có nói, quả báo mà những người phạm lỗi tà dâm phải nhận là vợ chồng không tiết hạnh, tuyệt tử tuyệt tôn, sau khi chết sẽ phải đọa lạc vào ba ác đạo, trở thành súc sinh, ngạ quỷ, trăm nghìn vạn kiếp cũng không thoát ra được, biết bao giờ mới đắc lại thân người?

Người phạm tà dâm sẽ mất đi công danh địa vị, bại hoại danh dự, hao tổn phúc báo. Người hay tà dâm, thân thể già yếu lắm bệnh tật, khó được trường thọ. Trên ảnh hưởng thì toàn xã hội khinh bỉ, kết oán thù sâu, cuối cùng là danh dự đều tiêu tan hết!

Thiện nam tín nữ mà dẫn dụ người tu hành, hay giữa người tu hành phạm giới với nhau, đây chính là đứng đầu trong “vạn ác dâm vi thủ”. Vậy nên, Đức Phật đưa ra giới luật rằng, trong năm giới của đệ tử xuất gia thì giới dâm là nghiêm trọng nhất. Các bậc Thánh nhân xuất thế, hiền nhân nhập thế, đạt sĩ (trí thức lớn) rõ đạo, từ sớm đã nhìn thấu được bản chất của tội ác này.

Chuyện kể ra trên đây, tôi chỉ đang dốc lòng khuyến thiện, mong là người đời có thể thoát khỏi bến mê, tỉnh táo nhận ra cám dỗ của thế tục mà đạt đến cực lạc thanh tịnh, có như vậy mới nhận được thiện báo sau này.

Thiện Sinh biên dịch (ĐKN.VN)


Bài tiếp Dưới lớp tro tàn núi lửa, thành phố phóng túng, dâm loạn bị chôn vùi 1.700 năm trong quên lãng