Lừa cấp trên để... ăn chơi

Đại úy Marchand, sĩ quan phản gián Pháp đã có quan hệ với nhiều gái mại dâm trá hình thuộc một đường dây gái gọi cao cấp có tên là VIP ở thành phố Milan, Italia. Cứ mỗi lần "đi lại" bằng xe công vụ, Marchand lại ăn chơi suốt đêm và còn tặng nhiều món quà đắt tiền cho các cô gái.


Bài trước Marilyn Monroe bị bạn bè sát hại?

Vào năm 1999, ở tuổi 37, Jean Jacques Marchand là một sĩ quan làm việc tại văn phòng của Cục Phản gián Pháp (DST) ở thành phố Bordeaux. Vốn xuất thân từ thanh tra cảnh sát hình sự, năm 1991, Marchand được phân công chuyên theo dõi hoạt động của các tổ chức điệp báo châu Á chọn Bordeaux làm địa điểm giao nhận tài liệuthông tin từ các quốc gia Bắc Âu đến Nam Âu và ngược lại.

Vào trung tuần tháng 7/1999, Marchand báo cáo với cấp trên là đã lần ra dấu vết một đường dây điệp báo của tình báo Nhật hoạt động tại thành phố Bordeaux và một số thành phố miền Nam Pháp, chuyên thu thập thông tin về việc chế tạo các tàu chiến tàng hình La Fayette đời mới và các hoạt động nhập cư lậu của nhiều người châu Á đến Pháp qua ngả Tây Ban Nha và Italia.

Theo báo cáo mà Marchand gửi cho cấp trên, tình báo Nhật định tuyển dụng một số người châu Á, nhập cư lậu làm việc cho đường dây điệp báo này. Do tình hình cấp bách và thực sự nóng hổi nên Marchand kiến nghị cấp trên chấp thuận phương án để Marchand tổ chức theo dõi phá vỡ hoạt động của đường dây điệp báo này. Tin tưởng vào nghiệp vụ của Marchand nên Emile Leoni, chỉ huy Văn phòng DST tại Bordeaux chuẩn y kế hoạch phản gián của Marchand.

Từ đầu năm 2000, Marchand đều đặn gửi báo cáo cho Emile Leoni về tiến triển điệp vụ phản gián của mình và không quên lập các dự trù chi tiêu để tạo điều kiện hoàn thành nhiệm vụ, có khi phải bay đến tận thủ đô Tokyo của Nhật Bản, thành phố Madrid của Tây Ban Nha để lần ra các chân rết đường dây điệp báo của Nhật.

Chỉ từ năm 2000 đến năm 2003, DST đã chi cho Marchand một số tiền lên đến 75.000 euro, ngoài tiền lương hàng tháng 3.700 euro, nhằm đảm bảo cho hoạt động phản gián hiệu quả của anh ta, thông qua các báo cáo định kỳ, đó là chưa kể việc phải thăng chức Đại úy cho Marchand vào năm 2001.

Thế nhưng, vào đầu năm 2004, chính việc nhận được một báo cáo mật tuy khô khan nhưng chi tiết của Cảnh sát Italia đã khiến Văn phòng DST ở thủ đô Paris phải giật mình.

Báo cáo này cho biết Đại úy Marchand, sĩ quan phản gián Pháp đã có quan hệ với nhiều gái mại dâm trá hình thuộc một đường dây gái gọi cao cấp có tên là VIP ở thành phố Milan, Italia. Cứ mỗi lần "đi lại" bằng xe công vụ, Marchand lại ăn chơi suốt đêm và còn tặng nhiều món quà đắt tiền cho các cô gái.

Từ báo cáo của Cảnh sát Italia, Văn phòng DST ở thủ đô Paris quyết định bí mật thanh tra hoạt động phản gián được đánh giá là khá hiệu quả của Marchand và giật mình khi phát hiện ra sự thật. Theo báo cáo định kỳ của Marchand thì tại thành phố Bordeaux và nhiều thành phố miền Nam Pháp đã hình thành một mạng lưới điệp báo của Nhật hoạt động trong lĩnh vực tình báo quốc phòng và an ninh nội địa.

Nhưng cho dù có tổ chức kiểm tra, xác minh cách mấy, DST vẫn không tìm ra bất cứ dấu vết nào liên quan đến mạng lưới điệp báo này. Để chắc ăn, DST liên hệ với các đồng nghiệp Tây Ban Nha, Italia và Thụy Sĩ, tiến hành điều tra, thẩm tra về việc có tồn tại hay không một mạng lưới điệp báo của Nhật hoạt động trên lãnh thổ mỗi quốc gia và cả tại miền Nam Pháp, theo như báo cáo của Marchand, nhưng chỉ nhận được câu trả lờikhông có.

Mở rộng điều tra về hoạt động nghiệp vụ của Marchand, các thanh tra nội bộ của DST còn phát hiện ngoài việc thường xuyên đến du hí bằng xe công và tiêu tiền nhà nước tại Italia, mà như theo báo cáo của Marchand là để thi hành nhiệm vụ, Marchand còn tham gia hành nghề thám tử cho một công ty thám tử tư ở thành phố Nice của Pháp.

Marchand sử dụng nhiều thiết bị đặc chủng của ngành phản gián Pháp được DST cung cấp theo yêu cầu nhiệm vụ để thực hiện nghiệp vụ thám tử tư theo hợp đồng. Đổi lại, Marchand được thanh toán thù lao hậu hĩnh.

Đến tháng 7/2004, sau thời gian điều tra, xác minh, DST quyết định loại Marchand bằng cách dụ anh ta đến Văn phòng DST tại Bordeaux. Tại đây, các nhân viên thanh tra nội bộ của DST đến từ Paris đọc quyết định đình chỉ chức vụcông tác của Marchand rồi áp giải ngay ra sân bay lên một chuyên cơ đưa về Văn phòng DST ở thủ đô Paris.

Bị thẩm vấn, lúc đầu Marchand một mực nói rằng, thực tế từng tồn tại một mạng lưới điệp báo của Nhật nhưng đến năm 2002 đã tan rã và Marchand đã “quên” không báo cáo kịp thời cho cấp trên. Còn việc có quan hệ với nhiều gái mại dâm cao cấp ở Italia, Marchand cho rằng chẳng qua là do nhu cầu của nhiệm vụ thu thập thông tin.

Giải thích việc hoạt động thám tử tư, Marchand cho rằng chỉ bớt chút ít thời gian để giúp đỡ bạn bè (Frédéric Mark, Giám đốc công ty thám tử tư ở thành phố Nice là bạn thân của Marchand). Thế nhưng, những chứng cứ hiển nhiên mà các thanh tra nội bộ của DST thu thập được đã khiến Marchand phải cúi đầu nhận tội lừa đảo tổ chức, vi phạm nghiêm trọng nội quy làm việc.

Trong một báo cáo gửi Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nicolas Sarkozy, Giám đốc DST Pierre de Bousquet de Florian, khẳng định: “Sĩ quan Jean Jacques Marchand đã phản bội lại lòng tin của tổ chức khi thực hiện hành vi lừa đảo suốt một thời gian dài để ăn chơi và thu vén lợi lộc cá nhân. Marchand không xứng đáng đứng trong hàng ngũ của DST”.

Không những bị sa thải khỏi DST, vào ngày 11/8/2005, Marchand bị Tòa án thành phố Bordeaux tuyên phạt 5 năm tù giam về tội lừa đảo có hệ thống, chiếm đoạt tài sản nhà nước. Emile Leoni, chỉ huy Văn phòng DST ở thành phố Bordeaux cũng bị giáng chức về tội đã để cấp dưới lừa đảo, vi phạm nghiệm trọng nội quy làm việc

Văn Hòa (theo VSD) - Theo An ninh thế giới


Bài tiếp Vụ phản chiến trên tàu chở vũ khí Mỹ SS Columbia Eagle